Ngày 23/12/2017



Tôi là một người khó hiểu. Đôi lúc chính tôi cũng không hiểu bản thân mình muốn gì hay đang suy nghĩ cái gì nữa, những suy nghĩ vẩn vơ không đầu không cuối cứ luôn xuất hiện ở trong bộ óc nhỏ bé của tôi và đôi khi chúng khiến tôi thật mệt mỏi. Có người từng nói với tôi rằng: “Chưa từng thấy cô gái nào như em”. Tôi nghĩ có phải là tôi đặc biệt không? Nhưng thật ra, có ai giống ai đâu, tôi chỉ là hơi khác bình thường một chút. Có những khi tôi giận hay ghét một ai đó thì sẽ hờ hững với người ta, hỡ hững đến nỗi người ta sẽ chán và không muốn quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa. Người ta sẽ mặc kệ tôi ra sao hay như thế nào vì người ta cũng đang buồn mà. Đúng là tôi không biết quan tâm đến cảm xúc của mọi người, và đôi khi vì những hành động nhỏ nhặt tôi lại luôn làm quá lên. Những ngày ra Hà Nội tôi đã không được gặp Nhóc- người bạn tôi quen trên mạng được gần 5 năm, có phải vì thế mà tôi ghét Nhóc không? Tôi cảm thấy đã có thể buông xuống đoạn tình cảm này rồi, đã có thể chấm dứt hoàn toàn những vấn vương trước đó. Tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi và Nhóc không chỉ là hơn 300km nữa, nó thật sự rất dài, dài bằng cả một đời người. Sau này,dù Nhóc có đến tìm tôi chăng nữa, có phải tôi vẫn sẽ không vui, vẫn sẽ như thế không? Thì ra, từ lâu cảm xúc của tôi và Nhóc đã không dành cho nhau nữa rồi, vậy mà đến bây giờ tôi mới có thể chấp nhận được!!!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này