Ngày 14/3 Valentine trắng
Tôi nghĩ trước giờ tôi sống sai cách rồi, tôi không định hình được bản thân tôi là con người thế nào nữa. Tôi nghĩ tôi là con người xấu xa cần được đào tạo nhưng có ai đào tạo cho tôi đây, tôi vẫn đang tìm cho mình người mang lại những cảm xúc mới mẻ cho bản thân nhưng tôi nghĩ cho đến khi tôi trở thành con người mạnh mẽ không cần ai che chở thì người đó mới xuất hiện. Khi đó người đó xuất hiện làm gì nhỉ? Chứng mình cho sự cố gắng của tôi hay là như tôi mong muốn- làm chỗ nương tựa khi tôi đã mạnh mẽ quá rồi. Tôi thích gì nhỉ? Thích làm nghề gì tôi không hề biết, người ta nói Thượng Đế sẽ ban cho em điều em muốn, chỉ cần em nói ra. Nhưng tôi đã bao lần nói ra điều tôi muốn rồi, Thượng Đế có bao giờ cho tôi đâu, vì vậy, dần dần tôi không biết mình muốn cái gì nữa. Mọi thứ đều trở nên không cần thiết, tôi đã không còn khao khát một cái gì đó đến cháy bỏng nữa rồi. Tôi sống tệ hại quá, thật muốn sống lại một lần, sống lại theo con người hoàn hảo mà mình vạch ra trong trí óc nhưng liệu rằng có được hay không? Có một ngôi nhà, một góc nhỏ cho bản thân, những ngày nắng đẹp trời sẽ ra phơi nắng và cầm theo cuốn sách để đọc. Những lúc không vui sẽ vào bếp làm những món ăn quái dị theo sở thích để giết thời gian. Làm theo ý mình tất cả mọi thứ mà không sợ ai phải soi mói hay chỉ trích, tôi muốn có cuộc sống yên bình. Nhưng trước khi tôi đạt được những điều đó, tôi muốn bản thân mình nỗ lực làm một cái gì đó cho mọi người cũng như cho xã hội mà tôi đã từng ghét bỏ này.
                                                         Ngày 14 tháng 3 năm 2016 - Ngày của một nỗi buồn nhỏ

                                                                                        

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này